 |
|
Hình minh họa |
(Giadinh.net)
Khi đàn bà “ăn nem”, tức là tình yêu của họ với chồng không còn nữa. Lúc này, có thể họ vẫn là người vợ của chồng, nhưng không phải là người tình của chồng.
Đàn bà “ăn nem” nguy hiểm hơn đàn ông “ăn chả” nhiều. Đàn ông đam mê tình dục. Đàn bà tôn thờ tình yêu. Đàn ông yêu vợ đôi khi vẫn “ăn chả”. Còn đàn bà yêu chồng thì rất ít khi “ăn nem”.
Tình dục đối với phụ nữ không phải đến mức bức bách như đàn ông. Khi “lâm trận” họ có thể là “nhà vô địch”, nhưng bình thường thì không bức xúc như đàn ông. Có cũng được, mà không cũng được.
“Năm thì mười họa hay chăng chớ
Một tháng đôi lần có cũng không”
(Thơ Hồ Xuân Hương)
Vậy mà chưa có một tài liệu nào có thể viết rằng, bà chúa thơ nôm “ăn nem”.
Khi đàn bà “ăn nem”, tức là tình yêu của họ với chồng không còn nữa. Lúc này, có thể họ vẫn là người vợ của chồng, nhưng không phải là người tình của chồng. Họ vẫn cơm ngon canh ngọt, vẫn nuôi dạy con cái đâu ra đấy và vẫn làm bổn phận của người vợ đối với chồng, song không phải là tình yêu.
Đàn ông “ăn chả” thì trước sau gì vợ cũng biết. Còn đàn bà “ăn nem” thì chồng khó biết. Nhiều người cứ tưởng vợ biết chồng “ăn chả” là do “nộp thuế” không đầy đủ. Đó là sự nhầm lẫn lớn của đàn ông.
Không phải thế. Nếu ông một lòng, một dạ yêu vợ nhưng vì điều kiện nào đó, ông “trốn thuế” dăm ba kỳ vợ cũng không hề nghi ngờ gì. Đàn ông hay vu oan cho vợ về chuyện “thuế má”, rằng không thể đóng thiếu một xu. Đúng là tư duy theo kiểu con đực. Những người lính ra trận suốt 10 năm chiến tranh không một lần “đóng thuế” mà vợ họ có nghi ngờ gì đâu và vẫn trung trinh đợi chờ.
Còn ngày nay, đêm đêm đầu gối tay ấp mà phụ nữ vẫn biết tỏng là chồng “ăn chả”, chỉ có điều là họ có muốn nói hay không thôi. Vì tôn thờ tình yêu nên mọi giác quan của phụ nữ (kể cả giác quan thứ 6) đều hướng về tình yêu. Nếu có tín hiệu khác là chị em biết ngay. Xin các ông đừng cãi chày, cãi cối. Khi còn tình yêu, đàn bà có thể thủ tiết đến cùng.
Khi đàn bà “ăn nem” là đức lang quân đã bị gạt ra khỏi trái tim nàng rồi. Nếu không ly hôn thì họ sẽ lừa các ông đến cùng, cho các ông làm “thợ tráng men” đến cùng.
Đàn ông “ăn chả”, dù bị bắt sống vẫn chối. Vì đàn ông trong khi “ăn vụng” vẫn sợ mất gia đình. Còn đàn bà đã “ăn nem” thì có thể vứt bỏ tất cả. Đó là sự quên mình của phụ nữ trong tình yêu. Trái tim người phụ nữ nghiêng về đâu là độc quyền của họ và điều này thì đàn ông hoàn toàn bất lực.
Đàn ông “ăn chả” không nghe vợ nói gì, cứ tưởng mình siêu, lừa được “địch”. Thật nực cười. Sao các ông không nghĩ rằng, ấy là vợ cố tình làm ngơ. Lại nữa, sao đàn ông lại tự phụ đến mức xem vợ là “cơm nguội” còn bồ là “phở”. Đúng là ngớ ngẩn.
“Vợ là cơm nguội trong nhà
Nhưng là phở của thằng cha láng giềng”.
Nhật Khánh